Hà Nội không chỉ là những trang sử nằm yên trong lăng tẩm hay đền đài, mà là một nhịp thở giao hòa giữa ngàn năm văn hiến và dòng chảy đương đại. Sớm tinh sương, khi lớp sương mù còn giăng mắc trên mặt nước Hồ Gươm lấp lánh, huyền tích rùa vàng dưới chân tháp rêu phong dường như vẫn đang thao thức cùng thành phố. Đi dọc bóng cây cổ thụ qua Quảng trường Ba Đình lộng gió, ngước nhìn Lăng Bác uy nghiêm và vóc dáng tựa đóa sen vươn lên từ mặt nước của Chùa Một Cột, ta chợt thấy một niềm kiêu hãnh cội nguồn sâu thẳm. Rồi khi tia nắng đầu ngày rọi xuống, Hà Nội lại cuộn mình vào nhịp hối hả của 36 phố phường, nơi tiếng búa gõ tôn chan chát ở Hàng Thiếc rộn rã đan xen cùng tiếng còi xe tấp nập.
Thế nhưng, nếu bước chậm lại và trôi về phía Tây Nam khoảng hai mươi cây số, len lỏi vào vùng đất Thanh Oai, bạn sẽ tìm thấy một nốt trầm sâu lắng tại Đình Nội Bình Đà. Nơi đây từng cất giữ một "mùi hương" thiêng liêng đã đi vào dĩ vãng: mùi thuốc pháo. Người sinh ra trước những năm 90 hẳn không quên cảm giác háo hức đợi chờ tiếng pháo nổ đì đùng giòn giã xua đi tà khí. Dẫu màu hồng điều của xác pháo ngày xưa giờ đã lùi vào lịch sử để nhường chỗ cho khói trầm hương thanh khiết trong lễ hội rước kiệu tri ân cha Rồng mẹ Tiên, nhưng linh hồn làng quê ấy chưa bao giờ tắt lịm.
Để rồi sau chuyến đi dài tìm về nguồn cội, ta cho phép mình nấp vào một quán cà phê nhỏ xíu ẩn sâu trong ngõ Tạ Hiện, hay dạo bước dưới tán xà cừ đường Phan Đình Phùng, nhấp ngụm nâu đá và nghe phố phường thủ thỉ chuyện thời gian.