Sài Gòn: Mạch ngầm khẩn hoang và tiếng búa trăm năm
Sài Gòn: Mạch ngầm khẩn hoang và tiếng búa trăm năm
Sài Gòn lộng lẫy trong những tòa cao ốc chọc trời bằng kính thép, nhưng mạch ngầm khẩn hoang phương Nam vẫn luôn âm thầm chảy róc rách dưới những lớp bê tông. Giữa trung tâm sầm uất ngột ngạt, người ta vẫn rủ nhau tìm về Lăng Ông Bà Chiểu, xin một quẻ xăm đầu năm để gột rửa những muộn phiền nơi miếu mạo linh thiêng. Len lỏi sâu hơn qua trục đường Phạm Văn Đồng nhộn nhịp, dạt vào một con hẻm nhỏ thuộc làng đúc lư đồng An Hội ở Gò Vấp, ta bỗng nghe tiếng búa gõ "keng keng" nhịp nhàng vọng lại. Hơn một thế kỷ qua, những người thợ nơi đây vẫn giữ nếp nặn khuôn bằng đất sét và trấu, rót đồng lỏng rực lửa để đúc nên những bộ lư thiêng liêng - sợi dây vô hình nối liền cõi thực và cõi tâm linh trên bàn thờ gia tiên dịp Tết.
Dường như sau những mảng màu neon rực rỡ rọi xuống phố đi bộ, Sài Gòn vẫn luôn dành ra một góc nhỏ bình yên, nơi những chiếc xe xích lô chầm chậm đạp qua xóm lồng đèn Phú Bình rực rỡ, hay góc hẻm nhỏ Phan Đình Phùng vẫn còn người nâng niu ly "cà phê vợt" đậm chất lao động xưa.
Giữa một Sài Gòn cái gì cũng nhanh, cũng công nghiệp hóa, sự kiên nhẫn bám trụ gõ từng nhịp búa của nghệ nhân An Hội như một khoảng lặng tuyệt đẹp, giữ lại cái nếp nhà, cái nghĩa tình nồng hậu của đất phương Nam. Thành phố này là thế, luôn dung dưỡng và bao dung ôm lấy mọi nếp sống cũ kỹ.